Chuyên mục: Phim ảnh

  • Playground (2021) – Laura Wandel

    Xem phim hoặc đọc sách mà gặp cái nào khó hiểu quá, tôi sẽ cố gắng tìm ra ít nhất một điểm tương đồng với mình. Như lúc đọc cuốn Hồ của Kawabata Yasunari, sự tự ti về đôi chân là điểm neo duy nhất giữa tôi và Gimpei (nhân vật chính trong truyện). Khớp… Đọc tiếp

    Playground (2021) – Laura Wandel
  • Once Upon a Time in Hollywood (2019) – Quentin Tarantino

    Nếu chỉ là một kiểu xem giải trí thì Peter Bogdanovich đã không gọi Quentin Tarantino là đạo diễn có tầm ảnh hưởng nhất đến thế hệ làm phim hiện đại. Tôi tò mò và tôi xem phim của Quentin. Bài viết này, tôi nói về Once Upon A Time in Hollywood (2019) bởi…đây là… Đọc tiếp

    Once Upon a Time in Hollywood (2019) – Quentin Tarantino
  • Billy Elliot (2000)

    Màu phim đậm nhưng không sặc sỡ, nhịp chậm nhưng không phải để tạo kịch tính, một thị trấn, nơi nghệ thuật, tiếng đàn, và điệu nhảy bị lấn át trong tiếng la của những người đi biểu tình và bon chen chuyện cơm áo gạo tiền, nơi mọi người dùng những khuôn khổ nhàm… Đọc tiếp

    Billy Elliot (2000)
  • Có lẽ tôi đã chỉ nhìn thấy bạo lực trong điện ảnh của Quentin Tarantino

    trong số lượng tác phẩm giới hạn của Quentin Tarantino, bạn đã xem phim nào? trường phái làm phim của ông được ưu ái với tên gọi riêng là Tarantinoism hay Tarantino-esque, đặt theo họ của ông. cách ông kể chuyện ‘nổi tiếng’, hmm chung chung quá,… ‘tạo ra làn sóng’ thì lại hơi quá… Đọc tiếp

    Có lẽ tôi đã chỉ nhìn thấy bạo lực trong điện ảnh của Quentin Tarantino
  • My dear exes (2021)

    “Hôm nay em đã tạm biệt một người đàn ông em thích. Vì em nhận ra em còn tình cảm với anh, và vì yêu anh nên em quyết định sẽ sống một mình.” Tôi thường nhớ rất rõ lần gặp đầu tiên, nhưng với My Dear Exes tôi nghĩ mình chỉ vô tình gặp… Đọc tiếp

    My dear exes (2021)
  • The lost daughter (2021)

    Bài viết bắt đầu khi tôi lôi từ ngăn kéo, chiếc ký ức về những suy nghĩ bâng quơ của mình trong một tối đi học về. Tôi và chiếc xe đạp của mình ung dung trên con đường Ngô Quyền, nghĩ ngợi và hát hò gì đó. Tự thấy cuộc đời này thật đẹp.… Đọc tiếp

    The lost daughter (2021)
  • Fleabag: Hòa trộn của hài kịch và nỗi buồn

    Việc học được điều gì đó không nhất thiết bắt đầu từ ý định và hứng khởi học hỏi, mà có thể là từ một bộ phim. Thật đấy, Fleabag khiến tôi bắt đầu tìm hiểu các giai đoạn của nỗi buồn – Kübler-Ross Model và những hình dạng của nó. Có lẽ mọi thứ… Đọc tiếp

    Fleabag: Hòa trộn của hài kịch và nỗi buồn
  • Những cảnh tình yêu trong những câu chuyện tình

    “Không có cảnh làm tình vì không cần viết ra thì con người ta cũng sẽ ngủ với” nhau. Trong nguyên tác Lắng nghe gió hát (1979) thì Haruki Murakami viết “ngủ với đàn bà” nên tôi đã thay đổi một chút để phù hợp với bài viết này khi tôi nói về những cảnh… Đọc tiếp

    Những cảnh tình yêu trong những câu chuyện tình
  • Đợi những cơn mưa đến khu vườn ngôn từ

    Trời mưa. Tôi đã thầm cầu nguyện cho cơn mưa đến và ở lại thật lâu. Chắc nhờ cơn nắng ròng rã này, tôi thấy mình hiểu thêm một chút về nỗi trông đợi của Takao và Yukino cho những giọt nước “buông vô tận vô cùng” từ “cuồn cuộn mây trôi”. Khu Vườn Ngôn… Đọc tiếp

    Đợi những cơn mưa đến khu vườn ngôn từ
  • Beef có phải là miếng steak chuẩn vị và hoàn hảo?

    BEEF là một series tạo được tiếng vang gần đây của nhà A24 và đang được chiếu trên Netflix. Phải nói đây là một cú oanh tạc nữa của A24 sau Everything Everywhere All At Once, BEEF được cho là ‘miếng steak’ được nêm chuẩn vị và có độ chín hoàn hảo. Tôi đã đọc… Đọc tiếp

    Beef có phải là miếng steak chuẩn vị và hoàn hảo?