Once Upon a Time in Hollywood (2019) – Quentin Tarantino

Once Upon a Time in Hollywood (2019) – Quentin Tarantino

Nếu chỉ là một kiểu xem giải trí thì Peter Bogdanovich đã không gọi Quentin Tarantino là đạo diễn có tầm ảnh hưởng nhất đến thế hệ làm phim hiện đại. Tôi tò mò và tôi xem phim của Quentin. Bài viết này, tôi nói về Once Upon A Time in Hollywood (2019) bởi…đây là phim thứ 9 trong sự nghiệp “10 phim” của Quentin và tôi tìm thấy nhiều kiến thức thú vị phía sau!

Ba cái tên được nhắc đến sẽ là Leonardo DiCaprio, Brad Pitt và Margot Robbie. Leo vào vai Rick Daltons, một diễn viên từng nổi tiếng với dòng phim cao bồi cuối những năm 50s nhưng phải chật vật thích nghi với sự thay đổi những năm 60s. Brad thủ vai Cliff Booth, diễn viên đóng thế cho Rick Daltons, kiêm tài xế và người bạn tốt của Rick. Margot thể hiện Sharon Tate, diễn viên có thật và là vợ của đạo diễn nổi tiếng Roman Polanski.

Những mốc thời gian và sự kiện ở Los Angeles 1969 được dẫn dắt bằng giọng người dẫn chuyện khiến tôi có cảm giác như đang xem phim tài liệu. Và có vẻ như đây là phim tài liệu… kết hoạch giả tưởng!

Tại sao là năm 1969?

Những năm 60s, chuyển biến văn hóa ảnh hưởng lớn đến thị hiếu điện ảnh khi người xem không còn quá yêu thích các chàng cao bồi lực lưỡng như Rick Daltons mà là những anh chàng mảnh dẻ, dịu dàng với mái tóc bồng bềnh (Quentin Tarantino dùng từ “androgynous” – phi giới tính).

Những chi tiết như việc Rick Daltons được yêu cầu mặc phong cách Hippie cho vai phản diện, làm anh lo lắng khán giả không nhận ra mình; nghiện rượu khiến anh quên lời thoại trên trường quay; hay Rick khóc khi bị đề nghị đóng phim cao bồi kiểu Ý mà anh luôn cho là thảm hại, vì anh biết thời của mình đã qua.

Tôi đã phải tua lại xem cảnh này vì nó quá hài nhưng rồi lại thấy đắng nghét ở cuống họng! Có lẽ đó là vị của thứ danh tiếng “hết hạn”. Quentin Tarantino đã gói tình yêu và sự hoài niệm điện ảnh thời niên thiếu của ông vào nhân vật Rick Daltons.

Văn hóa hippie, một phần trong xã hội Mỹ những năm 60s, những người trẻ bất mãn với chuẩn mực của xã hội và đề cao những giá trị của tình yêu và hòa bình. Nhưng một bộ phận Hippie cuống tín biến những bất mãn thành hận thù và giết chóc. “Nhiều người tôi biết ở Los Angeles tin rằng thập niên 60 đột ngột kết thúc vào ngày 9 tháng 8 năm 1969, vào đúng thời điểm khi tin tức về những vụ giết người trên đường Cielo Drive lan truyền như ngọn lửa trong cộng đồng, và theo một nghĩa nào đó thì điều này là đúng.” – được viết bởi Joan Didion, nữ nhà báo có sức ảnh hưởng thời điểm này.

Một trong những nạn nhân của vụ giết người trên đường Cielo Drive ấy là Sharon Tate (nhân vật Margott Robbie thủ vai). Điều này gây choáng váng vì sự tàn bạo và tính ngẫu hứng của Charles Manson, kẻ chủ mưu. Tuy nhiên, Quentin không để vụ thảm sát này là trung tâm câu chuyện.

Thế Sharon Tate đóng vai trò gì?

Đây cũng là câu hỏi của nhiều người vì đa số thời lượng đều dành cho Rick Daltons và Cliff Booth. Tôi nghĩ điều mà Quentin Tarantino truyền tải không phải là một sự kiện mà là một thời đại. Thế nên, việc lồng ghép nhân vật liên quan đến một trong những sự kiện tiêu biểu nhất năm 1969 là điều cần thiết để tái hiện lại không khí.

Phim tập trung vào những thay đổi của điện ảnh, những con người như Cliff Booth – diễn viên đóng thế, ít được nhắc đến nhưng lại vô cùng quan trọng, tình bạn giữa Cliff và Rick, diễn viên trẻ nhiều ước vọng như Sharon Tate. Cảnh cô mỉm cười tự hào khi mọi người ở rạp hưởng ứng với phân cảnh nhỏ của cô,… những ký ức đẹp về Sharon Tate mà Quentin kể càng làm đậm lên số phận đáng thương đó mà không cần động chạm đến vụ thảm sát kia.

Âm nhạc và Cái kết phim?

Một trong những đặc sản của phim Tarantino, ngoài cuộc đụng độ đẫm máu, là những bài hát ông ấy chọn trong phim. Quentin chia sẻ rằng âm nhạc luôn là điểm khởi đầu cho việc hình thành ý tưởng kịch bản. Liệu nó đã dẫn ông viết một cái kết khác cho năm 1969?

Hẹn mọi người ở bài viết tiếp theo nhé!

Nguồn tham khảo:

The Director Chair – Quentin Tarantino Explains How to Write & Direct Movies

Entertainment Weekly – Once Upon A Time In Hollywood Roundtable

W Magazine – The Manson Family Story That Should’ve Been Turned Into a Movie