Chuyên mục: Vụn trưa
-
Mãi mãi là bao xa?
Hồi trước tôi có ấn tượng với Mãi Mãi Là Bao Xa, tên cuốn tiểu thuyết của Diệp Lạc Vô Tâm. Dù chưa đọc nhưng cái tên đấy ở lại trong tôi khá lâu. Có lẽ nó khiến tôi nhìn thấy sự run rẩy vì cái mong manh hy vọng về sự vĩnh cửu, về… Đọc tiếp
-
Tết, tình yêu, và nỗi buồn
“Đêm qua nó kể với một người bạn về ngày giỗ của mẹ, về mấy cái buồn vui hôm đó. Sáng thức dậy, nó muốn dành thời gian cho bản thân. Nên nó nghỉ phép và ngồi trong một quán cà phê gần nhà, nhìn ngắm mọi người. Nó thấy sự hạnh phúc và cả… Đọc tiếp
-
Viết cho người nhà quê
“Con người ta có thể lấy kí ức làm nhiên liệu để sống”– Haruki Murakami – Sau nửa đêm Không dám nhận là độc giả nhiệt thành của Nguyễn Ngọc Tư, nhưng tôi yêu mến những con chữ mà cô ấy viết ra. Sao nhỉ? Nó đẹp thô ráp đến nao lòng. Đây là nhà… Đọc tiếp
-
Cuối năm 2021
Chuyện là tôi nghĩ tôi bị rối loạn lo âu, nói đơn giản là tôi hay lố hóa vấn đề. Làm cái gì tôi cũng sợ nên tôi đã quyết định là cái gì tôi cũng làm! Khi đọc cuốn “Giết con chim nhại” (lần đầu), tôi ấn tượng câu nói của Franklin D. Roosevelt… Đọc tiếp
-
Không ngờ Ngọt tan lại đắng đến vậy
Lúc đọc cái post gọn lỏn thông báo rã nhóm của Ngọt, tôi chụp màn hình, gửi vô group bạn thân cùng dòng tin nhắn gọn lỏn không kém “wtfffffff”. Tôi có bất ngờ nhưng không đến nỗi quá buồn. Nói sao nhỉ? Tôi không phải là một fan cuồng nhiệt, kiểu show nào có… Đọc tiếp
-
Một ngày dễ chịu.
Hôm nay là một ngày khá dễ chịu. Tôi được tự do dùng thời gian làm những điều mình thích, mà không phải chia sẻ sự dễ chịu này cho ai hay điều gì khác. Rồi đâu đó, len lỏi cảm giác lo lắng nó sẽ qua đi và ngày mai tôi lại chìm trong… Đọc tiếp
-
Đến tận cùng thời gian.
hôm nay tôi nhớ âm thanh mẹ nấu nướng gì đó, tiếng mẹ mở bịt cafe sữa hòa tan, khoáy khoáy ly đá và ngồi ở bàn gỗ trên ghế nhựa gần bếp, chẳng làm gì, đợi tôi thức dậy ăn sáng vào giờ gần trưa. “nước mắt của người lớn trong đôi mắt bị… Đọc tiếp







