Hồi trước tôi có ấn tượng với Mãi Mãi Là Bao Xa, tên cuốn tiểu thuyết của Diệp Lạc Vô Tâm. Dù chưa đọc nhưng cái tên đấy ở lại trong tôi khá lâu. Có lẽ nó khiến tôi nhìn thấy sự run rẩy vì cái mong manh hy vọng về sự vĩnh cửu, về tình yêu. Dùng khoảng cách đo ‘mãi mãi’, cái hữu hạn đo cái vô hạn, cái hữu hình đo cái vô hình.
Nhưng xa là bao nhiêu?
“Đây là lần đầu tiên trong đời tớ viết thư cho người ngồi ngay cạnh mình trên ghế công viên, nhưng có lẽ đó là cách duy nhất tớ có thể đến được với cậu.” Midori đã viết cho Watanabe như vậy (Rừng Na Uy).
“Em chắc rằng cho dù chúng ta có gửi cho nhau 1000 tin nhắn đi nữa… thì trái tim chúng ta cũng chẳng lại gần nhau hơn, dù chỉ là 1 centimet.” Bạn gái của Takaki đã nhắn cho anh như vậy trong tin nhắn chia tay. (5 cm/s).
Lệ Trân và Mộ Văn ở hai căn phòng sát vách. Hai người họ gặp nhau vì chồng của Lệ Trân ngoại tình với vợ của Mộ Văn. Bắt đầu là hai người ở hai căn phòng dù cạnh nhau nhưng với bức tường ngăn giữa. Vào ngày sinh nhật của Lệ Trân, chồng cô từ phương xa gửi tặng bài Thanh Xuân qua radio. Mộ Văn ngồi dựa vào bức tường đó để cùng nghe bài hát với Lệ Trân. Đến cuối cùng thì họ vẫn không rời nơi chốn ban đầu, vẫn để bức tường đó làm ranh giới mà họ không được bước qua. Nhưng có gì đó dịch chuyển, tôi không rõ là tiến lại gần nhau hay rời xa nhau. Có lẽ điều này không quan trọng. Có lẽ chỉ cần họ hướng về nhau. (Tâm Trạng Khi Yêu).


Khoảng cách khó mà đo được “mãi mãi”. Vì nó cũng vô hạn và hữu hạn, theo nghĩa nào đó. Nghệ thuật khiến cảm thức về khoảng cách giữa người với người phong phú hơn nhưng cũng mơ hồ hơn.
Có lẽ mọi thứ thuộc về cảm giác chỉ mang tính tương đối và chủ quan. Câu chuyện tình yêu cũng vậy, của những người yêu nhau thôi. Còn tôi ngồi đây viết cảm nhận về khoảng cách trong các tác phẩm trên, cũng chỉ để phiên dịch cảm xúc bên trong mình.
Hình ảnh trong bài viết:
- Past lives (2023) – Celine Song
- In the mood for love (2000) – Vương Gia Vệ
