“Đêm qua nó kể với một người bạn về ngày giỗ của mẹ, về mấy cái buồn vui hôm đó. Sáng thức dậy, nó muốn dành thời gian cho bản thân. Nên nó nghỉ phép và ngồi trong một quán cà phê gần nhà, nhìn ngắm mọi người.
Nó thấy sự hạnh phúc và cả sự cô đơn của họ. Buồn cười là hai thứ cảm giác này lại tồn tại cùng nhau bên trong mỗi người.
Lòng nó xáo động vì nhiều thứ, nhưng mà phần nhiều là vì Tết.
Giờ Tết chẳng còn cái nô nức như hồi nó còn nhỏ. Chuyện này cũng bình thường thôi. Nhưng thậm chí chuyện về nhà cũng không làm nó thấy vui nữa.
Không có ai gọi hỏi nó đang đi đến đâu hay có mệt không, và nó cũng không biết gọi ai để thông báo mấy chuyện này trong lúc đang trên xe về quê.
Nó thôi không bắt chuyến xe khuya nữa. Nó ghét cái cảm giác không có ai đợi nó ở nhà, và tiếng mở cổng kêu cót két vì chỗ tay kéo khô nhớt có thể làm lỡ giấc ngủ của người nhà.
Khi nhận ra mấy câu chuyện bình thường này, nó biết nó một mình.
Lúc nó ngồi đợi xe trung chuyển tới rước, nó nhớ cái đêm mẹ mặc vội áo khoác lúc 3h sáng để cùng nó ra đầu ngõ đợi xe, sau mấy ngày nghỉ hồi còn là sinh viên. Nó nhớ mẹ quá.
Lúc thằng em nó cứ trốn biệt trong phòng vào ngày giỗ mẹ, lúc ba nó đi đám cưới người ta trong ngày giỗ vợ mình, nó tức giận và thất vọng thì ít nhưng buồn nhiều.
Lúc dì kêu nó kể với dì hết mọi chuyện, chuyện vui chuyện buồn, chuyện có nghĩa và chuyện vô nghĩa, đừng giữ trong lòng. Nó nhận ra nó cô đơn như thế nào.
Đêm đó giọng nó khản đi trong những tình tiết câu chuyện đời nó nhưng không có tiếng nấc nghẹn nào, không có nước mắt. Nó như tự tách bản thân ra để ngắm nghía mấy cảm xúc bên trong chính mình.
‘-Ai lại kể mấy câu chuyện này khi Tết sắp đến chứ?
-Sao lại không được?
-Vì Tết mà, phải vui vẻ lên chớ!’
(cuộc hội thoại của mình ên nó)
Nó không phải là đứa ủ dột, nó biết vậy. Nhưng nó cũng biết lòng nó đang buồn. Không phải vì Tết đến nên nó phải giấu nhẹm cái buồn đó trong xó nhà. Mà vì Tết đến, nó cho phép bản thân dừng lại mà nhìn sâu vào nội tâm của nó, để chấp nhận và công nhận mọi thứ.
Nếu mấy thứ khiến nó buồn có thể tồn tại lâu, thì hạnh phúc và niềm vui có thể dữ trữ được không? ‘Sao không ta?’, nó nghĩ vậy. Thế là nó bắt đầu viết lại mấy chuyện nhỏ nhỏ khiến lòng nó vui một chút và nhiều chút.
Như lúc đang loay hoay ở nhà xe chật cứng, một thằng bé chạy đến phụ nó đỡ chiếc xe bên cạnh để nó dắt xe ra dễ hơn.
Như người bạn đã lắng nghe câu chuyện này, chị ấy nghĩ rất lung về mấy cái nó trải qua và sự tổn thương mà ta có thể gây ra cho người khác hay đang chịu đựng.
Như lúc mấy đứa bạn gọi hỏi nó tới nơi chưa khi nó trở lại Sài Gòn sau đám tang mẹ.
Như lúc nó ngồi khóc với bạn nó ở quán nước vỉa hè vì nó buồn nhiều chuyện.
Như lúc nó biết có người sẵn sàng bên cạnh nó và không xem nhẹ những thứ nó trải qua.
Như lúc nó dũng cảm nói ra và để nó khóc.
Như bây giờ khi nó trân trọng những khoảnh khắc được yêu thương và yêu thương người khác, nó thấy trái tim mình được thở.”
Tùy cách mỗi người nhìn nhận những điều họ trải qua, “vài người sẽ gọi nó là mảnh đạn. Và vài người khác sẽ gọi đó là nghệ thuật”.
Hạnh phúc hay cô đơn, tôi nghĩ, đều là là nguyên liệu và thành phẩm khi chuyển hóa những trải nghiệm.
Câu chuyện này là sự góp nhặt từ rất nhiều người và những thứ họ tạo ra. Tôi đã dành nhiều tháng để nghĩ về bài viết cho ngày cuối năm. Dĩ nhiên tôi muốn viết về niềm vui đơn thuần, nhưng dần dần tôi hiểu chẳng có cái đơn thuần nào mà không qua tinh luyện.
Xem như bài viết này tôi viết về quá trình tinh luyện vậy.
Tôi hy vọng bạn sẽ để lòng mình rộng mở và chào đón những cuộc phiêu lưu mới. Tôi cũng hy vọng bạn yêu cuộc đời này không chỉ vì nét đẹp của nó mà là vì đây là cơ hội để ta cảm nhận vui, buồn, giận hờn, sợ hãi, lòng biết ơn, và sự yêu thương,…
Trích dẫn và cảm hứng:
“vài người sẽ gọi nó là mảnh đạn. Và vài người khác sẽ gọi đó là nghệ thuật” được trích trong Một thoáng ta rực rỡ ở nhân gian – Ocean Vương.
“Quá trình tinh luyện” lấy cảm hứng từ cuốn Nẻo về của Ý – Thích Nhất Hạnh
Hình ảnh từ phim A tale of springtime (1990) – Eric Rohmer
