“Hôm nay em đã tạm biệt một người đàn ông em thích. Vì em nhận ra em còn tình cảm với anh, và vì yêu anh nên em quyết định sẽ sống một mình.”
Tôi thường nhớ rất rõ lần gặp đầu tiên, nhưng với My Dear Exes tôi nghĩ mình chỉ vô tình gặp may, khi lướt thấy phim này trên Netflix. Mà chắc là vì hình giới thiệu có cô Matsu Takako. Vào xem thì toàn người quen, dàn cast này không được gì ngoài quá xịn.
Tên phim tiếng Nhật – Omameda Towako và Ba Người Chồng Cũ có thể làm thay phần tôi tóm tắt toàn bộ 10 tập phim này rồi. Nên để mở đầu tôi xin mạnh dạn khẳng định với bạn đây là một phim rất hài hước.
“Nếu chỉ xem vui vui thì có gì để nói chứ?”, tôi cũng đâu có định viết gì về nó. Nhưng càng xem tôi càng thấy được những ý nhị sâu sắc chan chứa trong những miếng hài tưởng như chẳng đáng nói.
Cái hay của phim này là có thể làm hài được, mà còn làm duyên dáng, không khuôn sáo về chủ đề khá nhạy cảm và các nhìn nhận có phần khắc nghiệt về phụ nữ – ly hôn, tái hôn nhiều lần, làm mẹ đơn thân, và theo đuổi sự nghiệp.
Để chắc chắn chủ đề được làm rõ, phim cho hẳn cô Omameda Towako kết hôn và ly hôn 3 lần khi đã 40 tuổi và đang điều hành một công ty kiến trúc. Toàn là những con số ác mộng với phụ nữ thôi! Nhưng Omameda Towako vẫn tiếp tục cuộc sống của mình với khao khát yêu và được yêu. Dù chính cô cũng chưa thể điền vào ô trống trong câu: “Tớ ở một mình cũng không sao nhưng… Tớ không rõ sau từ ‘nhưng’ là gì”, khi nói chuyện với người bạn thân của mình Kagome Watarai.
Phim bắt đầu với cái cửa lưới và bồn tắm nhà Omameda Towako bị hư, trong khi cô phải tìm gặp ba người chồng cũ để hỏi mật khẩu máy tính lưu bảng chỉ dẫn đến ngôi mộ của mẹ vừa mất cách đây không lâu. Các cuộc gặp cũng ngớ ngẩn và nói dân dã là xàm hết chỗ nói, nhưng mà… nhưng mà lại… rất thật.
Sự thiếu vắng một người bạn đời hay chi tiết hơn là sự thiếu vắng một chỗ dựa đã có thể được đặc tả trong những khung cảnh màu tối, âm nhạc u uất, và đặc sệch nỗi cô đơn. Tất cả những cùng cực đó có thể đã và đang xảy ra với Omameda Towako và cả ba người chồng cũ. Chỉ là mình gặp họ khi mọi thứ đã được pha loãng, mây đen đã tan, và ánh nắng đã bắt đầu.
Sự trống vắng vì thiếu mất những điều rất quan trọng lại được thể hiện bằng sự thiếu vắng của cánh cửa lưới, chức năng bật nước nóng của bồn tắm. Sâu sắc nhưng không giáo huấn, tỏ rõ quan điểm mà không cố truyền cảm hứng, hài hước nhưng không sáo rỗng, và tuyệt nhiên không đánh đổi sự lãng mạn trong những ngớ ngẩn đời thường. Như trò đi trên dây nhỉ? Chệch một chút là hỏng cả.
My Dear Exes đã xuất sắc kể một câu chuyện phức tạp thế đấy – hài hước, có nước mắt, và cả những nỗi buồn nhưng dịu dàng như cái ôm ấm áp của mùa xuân.
