Lúc đó… có lẽ chỉ một chiếc lá rơi cũng làm tôi rơi lệ. Nghe hơi sến nhưng mà thiệt. Ngước nhìn trời, thấy mây trôi gió nhẹ, hay chỉ là câu nói “có thêm sữa vào nữa không, chứ chị sợ đắng quá” của chị bán cafe bên đường cũng làm tôi khóc được.
Lúc đó… tôi thèm cafe kinh khủng, nhưng ai hỏi tôi có mê cafe không thì tôi không dám nhận. Tại tôi mê mùi hơn vị, thích pha hơn là uống. Kiểu lúc đổ nước sôi vừa đủ để cafe ngấm và nở ra, nước rút xuống như thủy triều, rồi đổ lắp xắp phin để hưởng mùi cafe chạy khắp phòng. Tôi đặc biệt thích nhìn cafe với sữa ‘vờn nhau’, len lỏi qua mấy cục đá viên. Nhiêu đó thôi, nên đâu có dám nói mình mê.
Mà lúc đó… tôi cần cafe để giữ mình thức, sau cả đêm ngồi viết dông dài, nghĩ rồi cũng bỏ đi, vậy mà khi đọc lại tôi hiểu tụi nó đã cứu mình, mấy dòng chữ đó. Hồi trước đọc sách, khóc cười với câu chuyện tréo ngoe của kẻ khác, tò mò cuộc đời mới lạ của họ. Tôi chưa bao giờ tưởng tượng cảnh đọc mấy dòng tự mình viết mà rơi nước mắt lộp bộp lên bàn phím, rồi sợ chập mạch máy!
Lúc đó… tôi viết bài đầu tiên cho Bend, những ngôn từ chắp vá sau giấc ngủ mộng mị vì tôi gần như khóc với từng chữ trong Kitchen của Banana Yoshimoto. Cảm giác như mình được tìm thấy khi trôi lạc, được ôm vào lòng để thưởng thức trọn vẹn nhưng không bị nhấn chìm trong nỗi buồn của chính mình.
Cũng nhờ lúc đó… tôi mới dành thời gian để ngắm lá rơi, mây trôi, nghe gió thổi, nếm chút đắng ngọt của cafe, và viết tiếp những điều sẽ còn nuôi dưỡng mình.
“Lúc đó”… ừm, tôi nghĩ ai cũng có một khoảng thời gian như vậy để tạo ra “bây giờ”. Nên có lẽ không cần nói những điều đã xảy ra nhỉ? Chỉ cần ở đây với nhau nhìn ngắm phố phường, cho mình chút thong dong với ly “cafe”, theo bất kỳ nghĩa nào bạn muốn.
Hình ảnh là tranh Chop Suey (1929) – Edward Hopper
