Kitchen (1988) – Banana Yoshimoto

Kitchen (1988) – Banana Yoshimoto

“Mình ước là ai đó cũng nhìn thấy nỗi buồn của mình! Có thể nó không được giấu khéo léo đến vậy. Có lẽ ai cũng đã nhìn thấy là mình đang vật vã đến tơi bời.”

Tôi đã đọc cuốn Kitchen hồi năm hai đại học gì đó nhưng mà lại chẳng nhớ gì cả. Có lẽ là bởi tôi đọc nó ngấu nghiến để tăng số lượng sách đọc lên. Giờ thì tôi lại đang nhấm nháp từng câu từng chữ!

Bởi bây giờ thì…

Tôi hiểu được sức nặng của sự đau buồn và cô độc. Tôi hiểu được cảm giác muốn trốn chạy, và rời bỏ. Tôi hiểu được cảm giác nôn nao và hoảng loạn ập đến mỗi khi thức dậy, cảm giác của hiện thực. Đôi lúc, tôi thèm những lúc được ngủ trong khi có ai đó ở trong phòng. Tôi sợ phải thức dậy và thấy mình một mình! Tôi sợ bị bỏ lại phía sau.

Kitchen cũng kể câu chuyện về cái chết và những tháng ngày tiếp theo của những người ở lại. Những mảnh vụn rời rạc của cuộc sống trước đây cũ kỹ nhưng quý giá của Mikage và Yuichi. Nhưng không chỉ riêng họ, mỗi nhân vật của Kitchen đều có một khoảng trống trong tâm hồn, mãi không thể lấp đầy được. Không phải vì họ không muốn mà là họ để dành!

Kitchen làm các dây thần kinh phía sau gáy của tôi run lên bởi ào ạt đến là những ký ức của quá khứ, của nhiều năm về trước. Từng ngày từng ngày những vụn vặt của ký ức kéo tôi chùn xuống, làm tôi thấy vui và cô độc gần như cùng một lúc! Sao có thể chứ? Tôi luôn tự hỏi bản thân mình như vậy! Những người trải qua cú sốc của mất mát? Họ sẽ sống thế nào chứ? Thực không tưởng tượng ra được! Nhưng mà họ vẫn đang sống đấy thôi. Bụng vẫn kêu đói và họ vẫn ăn uống đầy đủ, rồi đi làm mỗi ngày đấy thôi. Có khóc thì ít lại!

Chỉ là… họ đang chạy trốn thôi.

Như trong Kitchen, Mikage bảo nỗi buồn đã bị bão hòa khi nước mắt không còn rơi nhiều nữa. Không phải vì hết buồn mà là vì họ chán với chính nỗi buồn không thể đặt tên đó! Buồn mà lại chán đến thế thì không biết phải khóc ra sao! Nên mới có những ngày, nước mắt không thể ngừng rơi, nó tuôn ra cho nhẹ bớt sự chất chứa trong lòng. Nó nặng lắm, chỗ lồng ngực.

Tôi đã rất xúc động khi đọc lá thư mẹ Yuichi viết cho cậu ấy, trước lúc mất. Tôi đã cảm thấy ấm áp khi thấy Mikage có một chỗ ngủ ngon trên ghế sofa nhà Yuichi, sau khi bà cô ấy mất. Tôi thấy an tâm khi mẹ Yuichi là người chuyển giới! Và tôi thấy tình yêu trong những khoảnh khắc Yuichi và Mikage ở cạnh nhau.

Banana đã nhẹ nhàng đặt vào đấy mẩu tình yêu đầy tinh tế, làm dịu mát và thông thoáng sự ngột ngạt trong cuốc sống của hai người họ. Họ cần có nhau, hai con người đơn độc nhất trên thế gian này!
Tôi thật sự xúc động đấy! Cái khoảnh khắc Mikage bảo là cô ấy nhìn thấy con người thật của Yuichi, giấu đằng sau vẻ điềm nhiên và nụ cười đó! ‘Cậu ấy đang rất buồn’

Tôi ước là ai đó cũng nhìn thấy nỗi buồn của tôi! Có thể nó không được giấu khéo léo đến vậy. Có lẽ ai cũng đã nhìn thấy là tôi đang vật vã đến tới bời. Hoặc có lẽ cái họ thấy chỉ là sự vui vẻ đến mức khó hiểu mà tôi để nụ cười rộng đến mép tai cố tỏ ra!

Sự cô đơn mà Banana Yoshimoto kể, không mãnh liệt, không quá lố nhưng lại da diết và âm ỉ đến kỳ lạ. Đó quả thật là một thứ gì đó mà Mikage và Yuichi nhấp nháp như tách cà phê vậy. Họ vẫn sống đấy thôi, với những chuỗi ngày gắng gượng để thức dậy và hồi phục. Từng câu từng chữ trong sách không cố để người khác động lòng thương nhưng lại khiến tôi được an ủi và chia sẻ. Không khí trong gian bếp đó, nơi Mikage và Yuichi dần tìm lại niềm vui sống, thật sự rất ấm áp bởi đó là nơi những con người xa lạ cảm thấy được đồng cảm!

Hình ảnh từ phim Past lives (2023)