“Ngay khi tôi nghĩ tới điều này thì nó lại gợi cho tôi về điều khác, và rồi một điều khác nữa, cho đến khi đống chồng chất của các chi tiết quá ngợp đến mức tôi thấy mình muốn nghẹt thở. […] rằng mức độ phi ngôn ngữ lại chính là thước đo cho những gì quan trọng tôi muốn nói, và rằng đúng cái lúc tôi dự cảm được cái gì quan trọng (giả như có thật), thì tôi lại không sao nói ra được.” trích Khởi sinh của Cô Độc – Paul Auster.
Tôi nghĩ đây là cách nói tử tế để tôi biện hộ cho sự lười biếng hay hạn chế của kỹ năng viết vì đôi khi tôi ngồi hàng giờ mà chẳng viết được chữ nào ra hồn. Nhưng đúng là có những khoảnh khắc trong lòng tôi cái mong muốn được viết điều gì đó thực sự gào thét và tôi bắt đầu viết thì lại cảm thấy chẳng có từ ngữ nào có thể diễn tả nổi. Và đó có lẽ là ý mà Paul Auster muốn nói đến khi viết “mức độ phi ngôn ngữ lại chính là thước đo cho những gì quan trọng tôi muốn nói”. Có những khoảnh khắc ta chỉ cần ở đó, lặng lẽ quan sát những đợt rung động của cảm xúc đến, ồ ạt như cơn bão hay nhẹ nhàng như làn gió. Chỉ là… sự toàn tâm toàn ý và thành thật với chính bản thân mình vào lúc đó là đủ!
“Khởi sinh của Cô độc” là cuốn sách Paul Auster viết cho cha ông, người mà sự gắn kết duy nhất là sự thiếu gắn kết, ký ức lại chính là chẳng có ký ức nào, tôi nghĩ nó chút đặc biệt. Có lẽ, chúng ta đều bị thu hút bởi chữ “CÔ ĐỘC” của tên sách, nó khiến ta hào hứng chọn đọc hoặc né tránh vì chắc sẽ làm mình buồn lắm. Nhưng tin tôi, nó không khiến bạn khóc vì sự cô độc, mà lại khiến bạn lạc vào cuộc phiêu lưu để tìm kiếm KHỞI SINH của thứ cảm giác đó. Đây không phải là tiểu thuyết, nó là một câu chuyện mà Paul Auster nói rằng “như những hình vẽ hang động trên mặt trong của chính bộ xương mình.”
Hình ảnh là tranh Nighthawks – Edward Hopper
