Việc học được điều gì đó không nhất thiết bắt đầu từ ý định và hứng khởi học hỏi, mà có thể là từ một bộ phim. Thật đấy, Fleabag khiến tôi bắt đầu tìm hiểu các giai đoạn của nỗi buồn – Kübler-Ross Model và những hình dạng của nó. Có lẽ mọi thứ bắt đầu với sự tò mò về lý do tôi yêu mến cô gái “bẩn tính” này.
Fleabag không thực sự là tên, chỉ là cách để miêu tả những gì người khác nhìn vào cô. Khi nói chuyện với mẹ kế, cô thấy một bức tượng phụ nữ khỏa thân bằng vàng, cô hỏi xin nhưng (dĩ nhiên) không được nên cô quyết định lấy trộm.
Hay khi cô đến ngân hàng, người nhân viên lúc đấy đang vướng vào vấn đề quấy rối tình dục nên ông hạn chế làm việc với phụ nữ, đúng lúc đó Fleabag cởi áo trong vô thức (vì cô phải chạy đến nên cảm thấy rất nóng chứ không có ý gì). Một vài ví dụ để giải thích cho cái tên phim – Fleabag! Nhưng nếu chỉ có thế thì đây chỉ là phim hài chứ chẳng thể nhận được nhiều sự tán dương, trong đó có cả của Barack Obama!
Hành trình của nỗi buồn được nhà tâm lý học Kübler-Ross đề cập trong cuốn sách “On Death và Dying” vào năm 1960,
Denial (Phủ nhận) – Anger (Giận dữ) – Bargaining (Giá như) – Depression (Đau khổ) – Acceptance (Chấp nhận).
Nỗi buồn là như nhau, nhưng cách mỗi người cảm nhận và sự tác động là khác nhau. Cho nên, đây không phải là ‘quy trình chung’ nhưng nó giúp tôi hiểu được Fleabag, một phần nào đó!
Trong đám tang của mẹ, cô tỉnh bơ nên tôi nghĩ cô không yêu mẹ mình nhiều. Nhưng khi cô nói với Boo (bạn thân) rằng
“Mình không biết phải để nó ở đâu đây […] tất cả tình yêu mình dành cho mẹ!”,
Tôi đã bị nghẹn lại. Khóc đâu phải là cách duy nhất để thể hiện sự đau khổ (depression). Rồi Boo gặp tai nạn và Fleabag phải trải qua sự giằng co dai dẳng của những “Giá như…” (bargaining) vì cảm giác tội lỗi. Có lẽ đó cũng là lý do cô chật vật với quán café vì đây là thứ kỷ niệm duy nhất với Boo.
Nỗi buồn đổ bộ như cơn bão và Fleabag đã phải phòng thủ. Trong ngôn ngữ học thuật, điều này được gọi là “cơ chế tự vệ tâm lý” (defense mechanism).
Khởi đầu là một vở hài kịch độc thoại nhưng những điểm sáng chỉ trở nên lấp lánh khi Fleabag được chuyển thể thành phim truyền hình. Đây là câu chuyện về những thứ dở khóc dở cười trong cuộc sống của một cô nàng tên là Fleabag. Ừ thì nó cũng sẽ chỉ là một trong những câu chuyện nào đó trên TV, nhưng… mọi thứ trở nên khác biệt khi Fleabag nói chuyện với chúng ta, những kẻ đang ngồi trước màn hình, thứ cô ấy đang nghĩ, như kiểu làm vlog ấy. Điều này làm tôi chờ đợi được biết suy nghĩ thật sự của cô ấy với chuyện đang diễn ra. Và tôi nghĩ càng trò chuyện với chúng ta, bức tường chắn giữa cô ấy và những người xung quanh càng kiên cố.
(Tại sao lại thế? Tôi bắt đầu thắc mắc.)
Việc trộn chút đắng, chút cay của nỗi đau, sự mất mát, cảm giác tội lỗi với chút chanh chua của những trò đùa chẳng mấy dễ chịu lại tạo nên một câu chuyện thú vị đến bất ngờ. Phoebe – Waller Bridge (tác giả kiêm diễn viên chính) khiến ta có cảm giác như thỉnh thoảng lại tìm thấy điều gì đó mới trong cuốn sổ kỷ yếu vì tụi bạn cứ viết lung tung nhiều chỗ.
Fleabag kỳ khôi, vô duyên nhưng đáng thương, đáng trân trọng và có gì đó rất giống chúng ta! Phoebe cho tôi vé đi tàu lượn siêu tốc của nhiều thứ xúc cảm khác nhau, và tôi muốn đem trải nghiệm này kể lại với các bạn.
Tài liệu tham khảo:
Fleabag Ending Explained | The Takeaway | Prime Video
Five stages of Grief – PsyCom
