“Không có cảnh làm tình vì không cần viết ra thì con người ta cũng sẽ ngủ với” nhau. Trong nguyên tác Lắng nghe gió hát (1979) thì Haruki Murakami viết “ngủ với đàn bà” nên tôi đã thay đổi một chút để phù hợp với bài viết này khi tôi nói về những cảnh phim ái ân không chỉ gợi mà là gợi-cảm.

In the mood for love tiết chế những cái chạm và hầu như không có mấy lời thoại ngôn tình để trích dẫn và khiến bạn xuýt xoa. Nhưng tình yêu, sự nhớ nhung, và khao khát bên trong họ như thấm vào ánh mắt, nụ cười, dáng đi, và những lời bâng quơ họ nói với nhau.
Không cần thoại sướt mướt hay những cảnh ướt át, Vương Gia Vệ vẫn kể được một câu chuyện tình yên tĩnh nhưng nồng nhiệt. Có lẽ khi ham muốn bị kiềm hãm thì ham muốn lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn.
“Con người ta sẽ ngủ với nhau” dù có được viết ra hay không. Chúng ta không thể loại bỏ những cảm xúc xác thịt khi nói về tình yêu được.

Nếu bạn có xem 2046, phim được cho là phần tiếp nối của In the mood for love, thì những bạo dạn trong phân cảnh làm tình và sự thay đổi hình tượng lẫn tính cách của Mộ Văn sẽ gây bất ngờ đấy.
Bất ngờ không chỉ vì thấy Mộ Văn nồng nhiệt vào cuộc mà là vì cảm nhận được anh còn ôm trong lòng tình yêu dành cho Lệ Trân dù lúc đó có đang ôm người phụ nữ khác.

Hay trong My Blueberry Nights, phim nói tiếng Anh đầu tiên của Vương Gia Vệ ra mắt năm 2007, ông đã sử dụng hình ảnh chiếc bánh kem việt quất tan chảy để thể hiện vị của một nụ hôn. Dù tôi không thích phim này lắm nhưng phải thừa nhận là tôi gần như nếm được… sự ngọt ngào của nụ hôn đó. Ngã mũ!

Đến cuối cùng điều gây thương nhớ có lẽ không phải là cái nắm tay, cái ôm, nụ hôn, hay những cảnh làm tình mà là những cảm xúc chúng mang lại. Nếu muốn thể hiện tình yêu chắc chắn phải cần tình yêu trong đó. Điều này nghe hơi vô nghĩa, tôi biết (cười), nhưng đó là điều tôi cảm nhận khi lần đầu xem Paris 05:59: Théo & Hugo.
Tôi không đọc review trước, chỉ lướt thấy ảnh bìa đơn giản trên Mubi trong đó hai nhân vật chính đang nhìn nhau cười. Cho nên tôi đã không chuẩn bị cho những gì mình sẽ xem, hóa ra lại là điều tốt dù có khiến tôi sửng sốt đôi chút. Vì phim bắt đầu với những phân cảnh nóng bỏng mắt dài tận 18 phút.
Nếu bạn đã xem phim Pháp hoặc phim châu Âu nói chung, bạn sẽ hiểu “nóng” ở đây là như thế nào. Thật lòng tôi có thấy thác loạn và trần tục khi xem những cơ thế cứ cuốn lấy nhau, nhưng tôi cũng hiểu rằng đây là hoạt động bình thường tại một câu lạc bộ đồng tính ở Paris (hoặc có thể ở bất cứ đâu).
Nhưng ánh mắt bối rối của Théo như muốn nói rằng anh đang tìm kiếm một điều gì đó hơn cả những ái ân này. Trong tiếng nhạc xập xình và giữa những cơ thể uốn lượn vào nhau, Théo đã nhìn thấy Hugo.
Câu chuyện chỉ thật sự bắt đầu khi họ bước ra khỏi câu lạc bộ đó, khỏi tiếng nhạc, hơi rượu và thuốc lá, khỏi những người khác, khi họ chỉ có nhau giữa đường phố yên tĩnh của Paris lúc 4:27 sáng.
Họ đi dạo, hôn nhau, nói chuyện đùa, tìm hiểu nhau, tạt vào tiệm kebab vì đói, tiếp tục trò chuyện, tranh cãi, tức giận, lo lắng, bồn chồn, hứng khởi, và lại hôn nhau nhưng không có hứa hẹn nào cả. Họ không chắc nhưng cũng không muốn nói đến tương lai, chỉ tận hưởng những cảm giác lúc đó.
Tất cả được gói tinh tế trong cuộc gặp gỡ 92 phút (từ 04:27 đến 05:59). Câu chuyện phim kết thúc ở 05:59 sáng nhưng cuộc tình giữa Théo và Hugo vẫn tiếp diễn. Và tôi có một cách nhìn khác về những ngập ngụa nóng bỏng trong 18 phút gây tranh cãi đó.
Khi tìm kiếm tình yêu và ham muốn vượt lên trên thể xác trong ánh mắt của Théo và cách Hugo đón nhận nó bằng cơ thể và đôi môi của mình. Có lẽ bạn sẽ thích phim này hoặc không nhưng đối với tôi Paris 05:59: Théo & Hugo là một bộ phim đáng xem.
Tôi yêu mến những bộ phim khiến mình có cảm giác như đang đọc cuốn nhật ký của ai đó, những ghi chép lúc họ đang yêu một người.

Call Me By Your Name kể những rung động khi Elio yêu Oliver nhưng lại phủ nhận vì mình đang yêu một người đàn ông, rồi khi cậu chấp nhận và ngập ngừng muốn Oliver biết, khi họ hôn nhau lần đầu, khi họ đến với nhau, và khi họ chia tay nhau,…
Mùa hè nóng bỏng nhưng yên bình ở Ý và trái tim nhiệt thành của hai người họ tạo ra những bối rối, rạo rực, nồng cháy, và tổn thương mà tôi cảm nhận được trong phim. Chỉ cần vậy thôi, đâu cần một thiên tình sử, để biết tình yêu đẹp và đau gần như cùng một lúc.
Bài viết này bắt đầu khi tôi tình cờ đọc được đề báo nào đó gọi Call me by your name là “erotic movie”. Tôi chưa bao giờ nghĩ về nó như vậy.
Nên tôi muốn giới thiệu bạn những phim kể về tình yêu gợi cảm và không trần tục. Rồi bất chợt tôi nhớ đến triết lý viết tiểu thuyết của Chuột trong Lắng Nghe Gió Hát – không cần cảnh làm tình vì những người yêu nhau rồi sẽ ngủ với nhau. Có hay không những cảnh làm tình, có lẽ không quan trọng bằng niềm tin và hy vọng rằng chúng ta rồi sẽ nếm, cảm được những rung động đẹp của tình yêu.
