Chuyện là tôi nghĩ tôi bị rối loạn lo âu, nói đơn giản là tôi hay lố hóa vấn đề. Làm cái gì tôi cũng sợ nên tôi đã quyết định là cái gì tôi cũng làm! Khi đọc cuốn “Giết con chim nhại” (lần đầu), tôi ấn tượng câu nói của Franklin D. Roosevelt – “Điều duy nhất đáng sợ chính là nỗi sợ hãi” và nó đã cổ vũ tôi trong suốt thời gian dài. Gần đây, tôi đọc được thêm câu của Stephen King “Thời điểm đáng sợ nhất luôn luôn là ngay trước khi bạn bắt đầu”. Sau một vài lần quăng mình ra, tôi thấy chúng chẳng có gì ghê gớm, hoặc thực ra là đáng sợ thiệt, nhưng… khi ở trong cái guồng thì tôi chỉ nghĩ là làm sao để vượt qua thôi (vì lỡ vào trận rồi mà)! Tôi không chịu được sự nhàm chán và an toàn. Tôi cần một vé đi tàu lượn siêu tốc, dù tôi sợ muốn té… , chân tay run cầm cập và toát mồ hôi lạnh ở nách! Nhưng tôi biết tôi vẫn sẵn lòng trả sự an toàn để mua chuyến phiêu lưu cho những điều tôi chưa biết.
Nhiều người nhìn thấy con đường họ muốn đi từ sớm và thẳng băng, họ thành công. Điều này dễ hiểu và dễ đoán. Nói thật là tôi ghen tỵ với họ, chuyện có thể dành 24/7 nghĩ về thứ họ nên làm để đạt điều họ muốn sớm hơn. Tôi ghen tỵ với kiểu ổn định này! Định nghĩa của tôi về “ổn định” là biết bản thân thực sự muốn gì. Tôi biết nghe có vẻ… nhảm, nhưng như tôi nói đấy, định nghĩa của riêng tôi thôi. Nhiều người (ý là người nhà tôi) nghĩ ổn định là có một công việc tốt, lương ổn và con đường thăng tiến đều đặn! nhưng tôi thấy kiểu suy nghĩ này thiếu mất điều quan trọng nhất, cảm giác của người đó! Họ có vui không? Đó có thật sự là điều họ muốn làm trong đời không?
Mỗi khi đám bạn cũ tụ họp, tụi tôi kể nhau nghe nhiều thứ, mà đa số là những chuyện bấp bênh như đổi việc. Tôi luôn hỏi tụi nó là “thế m có vui không? đó có phải là cái m muốn làm không?”. Bởi theo tôi, chuyện làm được điều mình muốn và biết mình đang trên đường thực hiện điều đó thì những chênh vênh, cơm áo gạo tiền hay những ái ngại vì mức lương, hay túi xách chưa phải hàng hiệu,… cũng là chuyện muỗi. Cảm giác tập trung, hạnh phúc là điều tôi nghĩ khi nghĩ về sự “ổn định”.
Chuyện này kia đến, đồng tiền hay đúng hơn là vai trò của nó bắt đầu lớn tiếng với tôi “nè, tỉnh lại đi”. Một công việc tốt, lương ổn, sự thăng tiến đều đặn khiến tôi phải suy nghĩ. Tôi thấy tôi tự nói với chính mình “thôi bớt ngớ ngẩn, bây giờ tôi thực sự cần tiền”, nhưng lục lọi mãi không tìm ra một chút năng lượng nào để làm việc, đồng lương cũng ỉu xỉu theo. Tôi bắt đầu thừa nhận điều tôi đã biết từ lâu, tôi không thể là một người giỏi làm chuyện tôi không thích.
Và “ổn định” (kiểu của tôi) thực ra là sức đề kháng những bàn tán bên ngoài và bên trong. Khi có thể làm điều gì đó thuộc về tôi, tôi nhận ra tôi không có thời gian cho những điều người khác nói về mình. Những xáo động trong lòng được xoa dịu bởi chúng luôn biết tình hình, chúng yên lặng và tập trung vào nhịp điệu. Tiến bộ hay thụt lùi sẽ chỉ mang tính thời điểm khi ta biết mọi thứ đang đi đúng hướng! Một công việc ít tiền nhưng ít nhất có sự hứng khởi vì nó là bước đầu để thực hiện điều tôi muốn, một mảnh ghép cho bức tranh lớn. Một công việc “ổn định”, ý tôi không phải là chỉ nuôi mỗi tâm hồn, mà còn chiếc bụng đói nữa.
Tôi không cổ vũ chuyện treo lơ lửng trên mây. Tôi hy vọng chúng ta sẽ đều tìm được một cái gì đó thuộc về mình, một công việc khiến mình hạnh phúc và no bụng chẳng hạn! Điều ước năm mới của tôi cho tôi và cho bạn.
Credit: Tranh Early Sun Morning (1930) – Edward Hopper
