Đường viên
“Bây giờ, cô không còn đặc biệt thích các món đồ ngọt nữa, những thỉnh thoảng nhìn đường viên xếp trên đĩa cô lại cảm giác như đang đối diện với một thứ gì vô cùng quý giá. Có những ký ức không hề bị tổn hại bởi thời gian. Cả những thống khổ cũng vậy. Đâu phải tất cả rồi sẽ phai bạc. Đâu phải tất cả rồi sẽ bị hủy hoại. Đó đâu phải là sự thật.”
Tóc Trắng
“Cô nhớ một cấp trên đứng tuổi từng nói, muốn gặp lại người yêu xưa khi tóc đã bạc trắng như lông chim.
Khi đã rất già… khi tóc bạc đến không còn sót một sợi đen, khi ấy nhất định muốn gặp lại người xưa một lần.
Nếu được gặp lại người xưa, nhất định phải là khi ấy.
Không còn tuổi trẻ, cũng không còn cơ thể tráng cường.
Không còn thì giờ để mà khao khát.
Khi mà sau cuộc gặp gỡ ấy chỉ còn lại duy nhất một cuộc biệt ly, viên mãn bởi cái chết.”
Mỗi khi sắc trắng xuất hiện cùng những suy nghĩ, Han Kang cũng chỉ gói chúng trong từng đấy dòng thôi. Ngắn và rất gọn. Vậy mà đọc đoạn nào tôi cũng dừng lại rất lâu, có lúc vì không hiểu gì cả, có lúc vì sự ít ỏi này lại khiến tôi rung động và suy nghĩ rất nhiều.
Không dễ để viết ra những câu chữ đó và không dễ để truyền vào nó sức mạnh của tâm tư và chiêm nghiệm. Đọc Trắng như đọc những dòng tự sự của người phụ nữ dạt dào nỗi buồn nhưng không dông dài tỉ tê phác họa lại trong câu chữ của mình.
Trắng là một cuốn sách mỏng nhưng sâu sắc về những cuộc gặp gỡ rồi chia tay, những yêu thương và đau khổ, những nét xấu xí lẫn trong vẻ đẹp của cuộc sống này. Và Han Kang đã cho Trắng nhiều hơn một sắc màu.
Credit: Hình ảnh sách từ Nhã Nam Thư Quán
