Đợi những cơn mưa đến khu vườn ngôn từ

Đợi những cơn mưa đến khu vườn ngôn từ

Trời mưa.

Tôi đã thầm cầu nguyện cho cơn mưa đến và ở lại thật lâu. Chắc nhờ cơn nắng ròng rã này, tôi thấy mình hiểu thêm một chút về nỗi trông đợi của Takao và Yukino cho những giọt nước “buông vô tận vô cùng” từ “cuồn cuộn mây trôi”.

Khu Vườn Ngôn Từ là câu chuyện của tâm trạng nhiều cung bậc, về thứ cảm giác nhè nhẹ trôi vào tình yêu không định trước, của nỗi nhớ dịu dàng thầm lặng và da diết.

Nên tôi có kể bạn cốt truyện hay không, cũng chẳng mấy quan trọng nữa. Tôi đã viết câu này nhiều lần quá rồi (cười). Mà chắc bạn đã biết trước diễn tiến và kết cục của câu chuyện này, qua những video ngắn với các phân cảnh được cắt ghép, chèn nhạc, và tường thuật, và dù gì thì phim cũng đã ra mắt hơn 12 năm.

Vậy tôi viết gì về phim này đây? Có lẽ tôi nên bắt đầu bằng kỳ vọng của mình ở một câu chuyện tình yêu. Hai người gặp nhau, nảy sinh tình cảm, có nút thắt đâu đó, và sau đó được tháo gỡ hoặc bỏ ngỏ? Thứ tự có thể khác đi ở từng tác phẩm, nhưng cơ bản vẫn theo khung như vậy.

Mặc cho đã có vẻ rành rọt như thế, tôi vẫn nhập tâm và say mê những câu chuyện tình yêu, nơi mọi trình tự sẽ được lặp lại như đã đoán định ngay từ đầu. Vì thật ra điều tôi muốn tìm không phải liệu cuối cùng họ có đến được với nhau, mà là họ đã yêu nhau như thế nào.

Tôi muốn biết khởi sinh của thứ tình cảm mà nói thật đến giờ tôi vẫn chưa tìm được định nghĩa thỏa đáng.

Nhưng dường như ở Khu Vườn Ngôn Từ tôi có thể nhìn thấy chút phản quang mầu nhiệm của tình yêu trong những khung hình điềm tĩnh và đầy rẫy bão giông, khoảng lặng đan xen giữa những câu thoại, những ngập ngừng, và ánh mắt mà họ dành cho nhau, lấp lánh như giọt mưa đọng trên lá trong ánh nắng dịu dàng e ấp khi mây tan,…

Tiếng mưa, thoang thoảng gió lạnh và mùi hơi nước, những rì rào của cỏ cây rung động đã kéo tôi về với những cơn mưa nơi Takao và Yukino tìm thấy nhau.

Viết kỷ niệm một chiều mưa.

Credit: Ảnh từ phim Khu vườn ngôn từ (2013) – Shinkai Makoto