Hôm nay là một ngày khá dễ chịu. Tôi được tự do dùng thời gian làm những điều mình thích, mà không phải chia sẻ sự dễ chịu này cho ai hay điều gì khác.
Rồi đâu đó, len lỏi cảm giác lo lắng nó sẽ qua đi và ngày mai tôi lại chìm trong công việc không biết khi nào mới đơm hoa.
Năm ngoái tôi quyết định nghỉ việc vào một ngày đẹp trời tháng 03. Cùng số tiết kiệm ổn thỏa tôi vi vu được đâu 2 tháng đầu, với đầy rẫy những suy nghĩ cho một thay đổi.
Trong lúc đó, tôi cũng quyết định ngắt kết nối với một vài mối quan hệ, dù từng rất thân hoặc có thân thật không thì giờ tôi cũng không rõ.
Có gì đó đứt gãy, mà tôi biết nhưng lại không biết sẽ viết ra thế nào. Vì điểm ngoặt đó vụn vặt và ngớ ngẩn đến nỗi tôi không muốn nhìn lại. Nhưng tôi quyết định viết ra hết vào những tờ giấy nào đó, đang kẹp trong một cuốn sổ ở đâu đó.
Mọi giọt nước thêm vào ly sắp tràn đều là những giọt nước tầm thường, vì nó chỉ là một giọt nước thừa không đáng. Dường như nhiệm vụ của nó là làm tràn ly, và lôi những suy nghĩ tôi đã cố giấu trong tiềm thức của mình.
Có lẽ cái lý do vụn vặt và ngớ ngẩn, cái đứt gãy, hay giọt nước tràn ly đó, không vô nghĩa và tầm thường như tôi đã nghĩ. Nó cho phép và thúc đẩy tôi đưa ra quyết định.
Nên đôi lúc tôi thấy biết ơn sự ngớ ngẩn đơn giản nhưng không dễ chịu, của mỗi lý do từ biệt một mối quan hệ nào đó.
Có cuộc chia tay nào không quá buồn không?, tự nhiên tôi nghĩ vậy. Bỏ qua những cuộc chia tay với kẻ khốn nạn. Tôi đang nói đến việc chia tay đơn thuần, có lý do trông như lá non nhưng lại mọc ra từ thân cây cổ thụ, và cũng không có một nhân vật phản diện nào.
Liệu cuộc chia tay như vậy có thế rời đi mà không để lại cảm giác trống rỗng không?
Theo kinh nghiệm hồi đó giờ của tôi thì đa số là không. Chắc vậy nên tôi mới ưa chuộng nỗi cô đơn, vì tôi không cô độc trong đó. Cảm giác biết mình sẽ không phải nói lời chia tay ai đấy hoặc thứ gì đó nữa, có thể xoa dịu tôi ít nhiều.
Nhưng rốt cuộc thì Khởi đầu cũng chỉ làm việc của nó thôi – bắt đầu điều gì đó và lặng lẽ đợi Kết thúc đến đón.
Kết thúc cũng vậy, nó báo hiệu cho sự xuất hiện của một Khởi đầu khác.
Nên dù có muốn hay không, tôi cũng sẽ trải qua thêm nhiều cuộc chia tay khác trong đời.
Ừm một phát hiện cũ rích, nhưng mà giờ tôi mới thấm.
Vào một ngày dễ chịu, tôi đẩy suy tưởng của mình về những ký ức như thế. Nhưng có lẽ đây là nhiệm vụ của một ngày dễ chịu.
Vì chỉ khi dễ chịu tôi mới có đủ thời gian để suy nghĩ về nhiều thứ quan trọng, nhưng luôn phải xếp sau những chuyện cấp bách hơn. Biết sao được, phải sống trước đã. Nên là tôi đi ăn đây.
Dự là chiều nay sẽ đi bộ một chút và mua ít bánh ngọt, thưởng cho mùa dâu của tôi. Dù rất hảo đồ ngọt, nhưng tôi luôn cố để mình không ăn quá nhiều. Có điều hôm nay là một dịp hoàn hảo khi tôi có lý do khá chính đáng để biện hộ cho cơn thèm ngọt này.
Hôm nay đi bộ nhiều hay ít cũng không quan trọng. Nỗi bận lòng đó sẽ không có chỗ cho một ngày dễ chịu thế này.
được viết lại vào một ngày dễ chịu khác.
Ảnh từ phim A Tale of Springtime (1990) – Eric Rohmer
