Lúc đọc cái post gọn lỏn thông báo rã nhóm của Ngọt, tôi chụp màn hình, gửi vô group bạn thân cùng dòng tin nhắn gọn lỏn không kém “wtfffffff”.
Tôi có bất ngờ nhưng không đến nỗi quá buồn. Nói sao nhỉ? Tôi không phải là một fan cuồng nhiệt, kiểu show nào có Ngọt cũng đi, vào hội Kẹo hay mua merch của nhóm. Tôi chỉ là người có nhiều xúc động khi nghe nhạc của Ngọt thôi.
Mấy lời nhạc mới mẻ, cùng cách đi giai điệu khác lạ của nhóm dắt tôi đến miền đất mới. Tôi vừa háo hức vừa tò mò với kiểu âm nhạc của Ngọt. Và họ chưa lần nào làm tôi thất vọng.
Vì không chỉ rong chơi trong thử nghiệm, Ngọt viết những chiêm nghiệm sâu lắng qua phím đàn và ca từ tưởng lơ mơ, nhưng lại được chắt ra từ những đau đáu của một tuổi trẻ lắm suy tư.
Hồi nghe bài “Em dạo này”, tôi mê. Mấy cái tí tởn trong bài hát không ăn rơ với tâm trạng thất tình (thường được tả là buồn rũ rượi), lại khiến nó hài hước và dễ chịu đến lạ. Khoảng 10 năm trước, có ai viết nhạc thất tình mà vui vậy không?
Tôi thích cách Ngọt diễn tả tâm trạng “Người ấy có tốt với em, yêu em như anh đã từng yêu?” bằng kiểu:
“Và tình yêu và tình yêu và tình yêu mới
Dạo này đã có khiến em cười
Và tiền tiêu và quần áo và đồ chơi mới
Xin nhớ thay nuông chiều làm ta lười hơn”
Cảm giác rất là Woody Allen! (Dù bài này mang âm hưởng Pháp. Hmm, chắc tại MV nhỉ?!).
Nét duyên lạ đó trở thành đặc trưng của Ngọt, cả trong những tác phẩm nổi tiếng sau này như “Để quên” (bài hát ‘hot’ TikTok một thời, không thể tưởng tượng được mà
).
“Nếu mình không để quên gì nữa thì thôi
Không phải qua nhà tôi
Không còn gì tiếc nuối
Coi như là lần cuối
Nhưng em cứ qua nếu em muốn qua
Nếu em muốn qua cứ qua đi
Tôi vẫn đây vẫn chưa có gì khác đâu”
Đoạn này khiến tôi liên tưởng đến nhân vật Harry cũng hay lấy cớ để quên đồ ở nhà Fleabag, để quay lại. Nên khi Harry quyết định không ‘để quên’ nữa, thì Fleabag biết mối tình này thực sự đã chấm dứt.
Ngôn từ trêu đùa vậy, nhưng thỉnh thoảng Ngọt lại nghiêm túc viết văn. Nghe bài “Kẻ Thù”, tôi cảm giác như mình đang đọc tập truyện ngắn nào đó của Haruki.
“Tôi bảo rằng không dễ gì tha thứ cho người ta
Vẫn dễ hơn tha thứ cho mình
Ngàn phần xót, trăm vạn phần tiếc
Chẳng khiến người chết thèm hồi sinh […]
Chuyện người mong trả hết thù kết thúc ôi là thế đấy
Là một ly rượu ngon rót bao nhiêu không kịp đầy
Giấu nỗi bi ai mà gửi lại nơi quá khứ tương lai
Ngẩng mặt lên thấy kẻ thù nó đứng trong gương đây này”
‘Blue’ vừa là xanh dương, vừa là nỗi buồn. Nghe vu vơ thì bài “Xanh” của Ngọt cũng vui tai, đọc lời thì thấy hình như nó là một câu chuyện buồn,
“Chỉ khi con mắt kéo anh vào đêm tối
Không có thời gian cho anh từ chối
Anh mới nhận ra những gì mình quên lãng
Nơi ta gặp nhau đó đây cùng năm tháng
Nhiều khi anh đã cố đi tìm vội vã
Để có một giây viết lên tình ca
Em đi lặng lẽ rất nhanh vượt qua anh
Giờ anh nhìn thấy bóng em bên trong màu xanh”
Rồi không chắc là nó có buồn không nữa vì cái màu xanh đó “trong lành”.
Mọi cảm xúc dường như tan vào nhau. Như “thời gian nó trôi, nó chan vào trong cà phê đang hòa tan khẽ trong cái can” (trích bài Đá tan).
Tôi có viết là mình không quá buồn khi biết tin Ngọt tan rã phải không? Giờ sao thấy buồn dữ ta.
Chắc tại lâu lắc nữa mới có nhóm viết ra được những mơ hồ, nỗi hoài nghi bản thân, tự tin thái quá, bất mãn, lòng biết ơn, khao khát yêu, và sự ích kỷ,… Như kiểu phổ nhạc quyển nhật ký riêng tư vậy.
“Người ta báo điểm đến cuối cùng
Anh thấy trong mình cứ mông lung
Khi lái xe dừng giữa không trung
Mời anh xuống đây”
(trích bài Điểm đến cuối)
Đâu cần mấy từ ngữ cao siêu, hoa mỹ để kể những đợt sóng cuộn vô hình từ những cuộc khủng hoảng hiện sinh (Existential Crisis). Hay ‘cái chết’ và ‘tái sinh’ của mỗi người trong cuộc khủng hoảng cốt lõi (nét dịch tạm ‘Fundamental Crisis’ đến khi tôi nghĩ hoặc tìm ra được một từ hay hơn).
“Phải chăng cái cách ta vỡ tan định nghĩa ta đã sống thế nào
Phải chăng cái cách ta đứng lên định nghĩa ta sẽ sống ra sao […]
Quay về quay về nâng niu vết thương này
Thức dậy thức dậy thay ta lúc sang ngày
Lại là một người mới ra đời
Rồi một ngày sẽ thấy nó đẹp
Rồi một ngày sẽ thấy nó đẹp tuyệt vời”
(trích bài Nứt)
Ngọt nghỉ bán kẹo rồi. Vị ngọt đó có phai, hay lên men rồi thành ra chua không?
Tôi tin là không. Vì một khi tác phẩm thành hình, họ đã tạo ra sự bất tử. Những bài hát của Ngọt là những viên kẹo không bao giờ hết hạn. Bây giờ hay chục năm sau, thì vị vẫn sẽ Ngọt vậy thôi.
Cảm ơn các anh đã tạo ra thứ âm nhạc mà niềm vui và nỗi buồn được nô đùa cùng nhau. Cảm ơn vì những ca từ và giai điệu được tẩm trọn vẹn đam mê, đã đến và cỗ vũ những năm tháng tuổi trẻ này. Cảm ơn Ngọt vì đã tạo ra những viên ‘kẹo’ nhiều màu, đủ vị!
“Nơi nhân gian sum vầy
Anh có nghe thấy?
Tiếng réo gọi tâm hồn
Ngân vang đâu đây”
(trích bài Cho tôi đi theo)
Tự nhiên nghĩ, lỡ mấy năm sau Ngọt làm comeback concert, tôi muốn họ hát bài “Thấy chưa” chục lần cho bõ buồn, rồi để khóc vì vui.
Credit: Hình ảnh là các thành viên ban nhạc Ngọt
