Đến tận cùng thời gian.

Đến tận cùng thời gian.

hôm nay tôi nhớ âm thanh mẹ nấu nướng gì đó, tiếng mẹ mở bịt cafe sữa hòa tan, khoáy khoáy ly đá và ngồi ở bàn gỗ trên ghế nhựa gần bếp, chẳng làm gì, đợi tôi thức dậy ăn sáng vào giờ gần trưa.

“nước mắt của người lớn

trong đôi mắt bị thời gian làm cho nhăn nheo, nhũng nhầy, lấn ngấn những dòng nước mắt mà có lẽ ông nội đã không rơi, cả khi vợ mình mất. vì ông đã chứng kiến đủ mọi bước đi rời khỏi thế giới này. khi bà đi, ông biết rồi sẽ sớm gặp lại.

nhưng đâu đó trong đôi mắt trắng xóa bởi thời gian lại chào đón những đợt ngấn lệ, khi mẹ tôi mất. ông đã khóc.

tôi luôn nghĩ mình làm lố cảm xúc, hoặc nhìn nhận mọi chuyện trầm trọng hơn thực tế nó là. nhưng khi tôi thấy những giọt nước mắt đó, những giọt nước mắt của người lớn, thì tôi biết nỗi buồn này không phải tưởng tượng.

và tôi có quyền được khóc và quằn quại và trông thật xơ xác như kẻ sống sót sau cơn bão, điều tôi không hề cố gắng tham dự bao giờ. mà có lẽ chẳng ai cả.

quãng thời gian sau đó có làm tôi thành người lớn không, chắc là có, trong nhìn nhận của một vài người. nhưng đâu đó tôi cảm thấy mình vẫn đang lưu lạc trong dòng thời gian.

vì, nỗi buồn này, đôi lúc tôi còn cảm nhận độ tươi mới của nó; cái nghẹn đắng trong cuống họng tôi phải nuốt xuống mỗi sáng đi làm; khi não tôi mệt nhừ vì cả đêm không ngủ được và cơ thể rệu rã vì những vết thương còn lóe lở.

nhưng tôi vẫn cố bước tiếp.

nên tôi muốn viết, để an ủi mình và để nó an ủi tôi, cho tôi thấy rằng tất cả là thật nhưng cũng chẳng có thật.

phải thế nào để không so sánh nỗi buồn của mình với người khác, phải tàn khốc đến đâu để soi rõ cuộc đời này,…

tôi ghét phải chạy trốn nỗi buồn của mình, ẩn dụ nó trong những nhân vật là tôi nhưng lại không phải là tôi. nên chắc để tôi là tôi trước đã. lần này thôi.”

tôi viết những điều này, chắc cũng là muốn được giải bày điều gì đó, cho ai thì tôi không biết. vì nó vẫn đang nằm ở trong tập Drive trên máy tính của tôi, nhưng tôi đang có chút ham muốn rằng sẽ đóng gói nó thành một quyển sách, đem đi xuất bản.

nhưng về nỗi buồn cảm giác như đến tận cùng thời gian này, tôi không biết liệu mình có viết đủ thành thật không, đủ sáng tạo và mới lạ không.

liệu đứng ngoài, nhìn vào cuốn sách tôi viết, tôi có khóc vì những dằn vặt lụn vụn, lưng chừng giữa mọi thái cực và chuẩn mực này không?

tôi không biết nữa. vì tôi sẽ khóc mất nếu nó được xuất bản thật.

Credit: Ảnh từ phim Center Stage (1991)